Home / VĂN MẪU THPT / Phân Tích Nhân Vật Xuân Tóc Đỏ Trong Bài Số Đỏ Vũ Trọng Phụng

Phân Tích Nhân Vật Xuân Tóc Đỏ Trong Bài Số Đỏ Vũ Trọng Phụng

Đề Bài: Phân Tích Nhân Vật Xuân Tóc Đỏ Trong Bài Số Đỏ Vũ Trọng Phụng.

BÀI LÀM

Hình ảnh, nhan đề là một phần hồn quan trọng trong mỗi tác phẩm. Mỗi nhà văn, nhà thơ đều cố gắng “ thai nghén” mỗi đứa con tinh thần của họ với những nhân vật độc đáo, sắc sảo. Khi nhắc tới Nguyễn Du, người ta sẽ chỉ mặt đặt tên “ Thúy Kiều- Thúy Vân”, hay Chị Dậu, Chí Phèo của Ngô Tất Tố, Nam Cao. Còn khi kể đến Vũ Trọng Phụng, độc giả không thể nào quên nhân vật Xuân Tóc Đỏ trong tác phẩm “ Số đỏ”.

“ Số đỏ” được xuất bản vào năm 1936. Nổi bật cùng với một loạt nhân vật đại diện cho những bộ mặt “ chó đểu” của xã hội lúc bấy giờ là nhân vật Xuân Tóc Đỏ. Số phận cuộc đời và những tính cách của anh chàng này làm nổi bật lên xã hội nửa tây nửa ta, “ tây tàu nhố nhăng”.

Xuân Tóc Đỏ được sinh ra thuộc tầng lớp nghèo túng dưới đáy của xã hội, mồ côi sớm cả cha lẫn mẹ. Hắn ta đi ở trọ cho nhà bác họ nhưng sau đó bị họ đuổi đánh . Xuân tiếp tục đi bán nhật trình, làm chạy hiệu rạp hát, bán cao đan hoàn tán  trên xe lửa,…  ánh nắng mặt trời làm cho mái tóc dính bệt của hắn trở thành màu đỏ như tóc tây. Tuy ít được học chữ, nhưng đời lại dạy cho hắn lắm điều tinh quái.

Hắn không giàu không giỏi nhưng chính cái xã hội “ nửa mùa” ấy lại giúp hắn trở thành một người để cho người ta đáng ngưỡng mộ. May mắn đến với cuộc đời hắn, giúp hắn phất lên như diều gặp gió vậy. Phải chăng đây chính là điều ngược đời, châm biếm mà tác giả muốn tố cáo cái xã hội thối nát ấy.

Sau những ngày hành nghề lang thang, Xuân quen được bà phó đoan. Một bà không chồng đã già nhưng lại rất dâm đãng. Sau khi được thỏa mãn thú vui trần tục của mụ, bà ta hứa cho Xuân về làm tiệm may Âu hóa của vợ chồng nhà văn minh. Có thế nói, đây chính là bước ngoặt của cuộc đời Xuân Tóc đỏ khi hắn liên tiếp đạt được những điều không tưởng tại chốn đây.

Nếu như trước đây, hắn bị dè bỉu khinh bỉ vì nghèo đói, thì giờ đây đầy kẻ đang xúm xít vào hắn để xu nịnh. Hắn giỏi nịnh nọt cho những kẻ chạy theo âu hóa, thích được khen và cứ thích sống trong ảo tưởng.  Hắn học lõm được những mốt y phục : Ngây thơ, ỡm ờ, lời hứa… rồi nhờ vào cái tài lẻo mép ấy, hắn được xã hội thượng lưu thối nát ban cho một chút danh hão.

Xuân vốn tinh quái và thao đời, hắn nhanh chóng hiểu ra rằng cái xã hội sang trọng mà hắn đang có cơ may hướng đến. Bề ngoài thì đều có vẻ học thức bóng bẩy nhưng cùng chung một bản chất dâm ô, hám danh, bịp bợp. Các bà cô, người đời thích hắn vì hắn khéo nịnh nọt, chẳng giống như mấy lão chồng cộc cằn của các mụ. Hắn vận dụng hết tất cả những gì thu lượm được trong suốt bao năm bôn ba để tiến thân. Cái tên ma cà bông ngày xưa, trải qua biết bao câu chuyện, thâm chí từ một thằng nhặt banh quần vợt lại trở thành vận động viên đánh giao hữu với nước ngoài.

Xuân mang cả trách nhiệm gìn giữ hoà bình hai nước. Và sự hi sinh của hắn cả khiến cả nước khen ngợi, xúc động.  Cao trào hơn nữa là hắn trở thành một vị bác sĩ. Ôi có thời đại nào tin cho nổi lang băm, ấy vậy mà hắn thành sinh viên trường thuốc qua sự bịp bợm của Văn Minh khi đang tìm một thầy thuốc rởm để cụ tổ chết đi. Nực cười thay khi một cụ cố Hồng giàu có, quan chức lại nghiêng mình kính cẩn hỏi Xuân: “ bẩm ngài ngài làm gì mà giỏi vể y lí như vậy ạ”.

so do

Sự ngu độn của cả một tầng lớp con người càng khiến cho họ trở nên mù quáng, lại trở thành vận may cho Xuân Tóc Đỏ. Người ta cho hắn là người có học, đứng đắn, tài năng nhưng thực chất hắn đang nghiễm nhiên trở thành một kẻ đại bịp tử tế. Hắn còn “ được” mang tiếng hư hỏng với cô tuyết- một cô tiểu thư và hay mơ mông. Xuân xuất hiện trong đám tang mà rất nhiều kẻ đang mong chờ và hắn trở thành tâm điểm của mọi sự chú  ý.

Nói tóm lại, Xuân tóc đỏ cũng như Chí phèo của Nam Cao, cuộc đời xô đẩy những con người ấy trở thành kẻ xấu xa của xã hội. Bản chất trong con người chí vẫn là một anh nông dân lương thiện, nhưng tâm tư của Xuân Tóc Đỏ đã bị xã hội bấy giờ gột rửa một cách sạch sẽ mọi bản tính nhút nhát, lo sợ. Gio đây, hắn tự tin chèo lái cuộc đời hắn mà không hề run sợ trước một học thức giả nào hết.

Nhà văn Vũ Trọng Phụng đã dùng ngòi bút hiện thực của mình để nói lên tính cách điển hình của Xuân.. Mỗi sự kiện nào hắn cũng có câu cửa miêng “ mẹ kiếp”, “ chẳng được cái nước mẹ gì”. Dù mang danh thế nào thì bản chất thấp kém của hắn cũng chẳng thể nào che phủ hết. Không những thế, hắn còn rất biết chớp cơ hội khi hắn biến bản thân hắn thành một công cụ iếm tiền. Hắn ném cái danh bị mọc sừng cho ông Phán,  hắn sẵn sàng làm một người phải tức chết để nhận lấy trăm đồng bạc. Mạng người đều có thể đong đếm qua đồng tiền thì thật nhơ bẩn tới nhường nào.

Xoay xung quanh biết bao màn kịch mà diễn viên tham dự đều có mặt Xuân Tóc Đỏ, trong bối cảnh vở kịch là sự tiếp tay của những kẻ vô học được cầm quyền, chúng biến những kẻ thất học, thất đức khác trở thành người hùng. Và Xuân tóc đỏ là một sản phẩm thành công của chúng. Hắn ta cũng chỉ như hàng triệu ông Bá Kiến, Nghị Quế, … khác chạy theo đồng tiên để tồn tại giữa xã hội lầy lội. Vũ Trọng phụng thật sự tài năng với tài văn trào phúng, xây dựng nên hình ảnh nhân vật Xuân tóc đỏ độc nhất vô nhị trong nền văn học Việt Nam.

>> Xem thêm: Phân tích nghệ thuật trào phúng trong hạnh phúc của một tang gia

Please follow and like us:

Check Also

khan thuong nho ai

Phân Tích Bài Ca Dao Khăn Thương Nhớ Ai

Đề Bài: Phân Tích Bài Ca Dao Khăn Thương Nhớ Ai BÀI LÀM Tình yêu luôn …

Trả lời

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *