Home / VĂN MẪU THPT / Phân Tích Nhân Vật Từ Trong Truyện Ngắn Đời Thừa Tác Giả Nam Cao

Phân Tích Nhân Vật Từ Trong Truyện Ngắn Đời Thừa Tác Giả Nam Cao

Đề bài: Phân Tích Nhân Vật Từ Trong Truyện Ngắn Đời Thừa Tác Giả Nam Cao

BÀI LÀM

Dưới ngòi bút sắc sảo cùng giọng văn cô đọng, chân thực, nhà văn Nam Cao đã để lại cho nền văn học Việt Nam biết bao tác phẩm đáng nhớ. Nổi bật trong kho tàng sự nghiệp văn học của ông là truyện ngắn Đời thừa, được sáng tác năm 1943.  Giữa muôn vàn mảnh đời và các nhân vật là nạn nhân của chế độ xã hội phong kiến áp bức, bóc lột, nhân vật Từ trong truyện “ Đời thừa” là một hình ảnh đại diện tiêu biểu cho người phụ nữ truyền thống phương Đỗng xưa cũ.

>> Xem thêm: Tóm Tắt Sự Nghiệp Văn Học Của Nhà Văn Nam Cao

Đời thừa là một tác phẩm phản chiếu cuộc sống của những nhà trí thức nghèo yêu nghệ thuật, đó chính là nghề viết văn. Bên cạnh nhân vật chính được khắc họa rõ nét là Hộ, Nam cao đã dùng ngòi bút của mình để miêu tả một người phụ nữ luôn nhẫn nhục, cam chịu trong mọi hoàn cảnh.

Bằng vài nét khắc họa, nhà văn đã vẽ ra dung nhan của một người đàn bà với “ da mặt xanh nhợt, môi nhợt nhạt, mi mắt hơi tim tím, mắt có quầng, má hơi hóp lại”. Sự nghèo đói hiện rõ lên trên đôi bàn tay khô gầy, lủng củng những xương. Chỉ vài ba câu văn, ta đã nhìn thấy khuôn mặt của Từ cũng giống như bao nhiêu con người khác cùng sống trong chế độ xã hội ấy: luôn phải đối mặt với sự túng quẫn, nghèo đói.

Xót xa hơn nữa là khi nhắc tới hoàn cảnh của Từ. Chị bị người tình cũ phũ bỏ, từ sau khi chị đẻ con, lúc nào con chị cũng khát sữa, mẹ già bị mù lòa. Cuộc đời chị chỉ toàn là bế tắc, có bao nhiêu sức thì chỉ có thể vắt cho cạn nước mắt để rồi cùng chết cả.  Thế nhưng, chị nghèo nhưng lương tâm chị vẫn trong sạch, thanh cao. Người ta nói “ nghèo cho sạch, rách cho thơm”. Ở người con gái ấy, có biết bao đức tính cao đẹp được hội tụ ở Từ. Chị hiểu rằng vì cưu mang mẹ con chị mà Hộ khổ.. Một nhà văn nghèo trí thức, luôn khát khao sống vì nghệ thuật thanh cao nhưng càng trở nên túng quẫn vì cơm áo gạo tiền.

doi thua nam cao

Trong khi người ta còn chẳng đủ nuôi sống bản thân, thì Hộ chấp nhận lấy Từ về làm vợ. Tuy nhiều lần, từ muốn bỏ đi, nhưng “ từ biết làm sao được? … từ muốn bỏ liều con để đi làm, từ muốn hy sinh. Nhưng lòng từ mềm yếu biết bao! Từ là vợ! Từ là mẹ…” . Chị hiểu hết, hiểu cả tấm chân tình ấy. Vì vậy, từ chén nước đến cử chỉ lời nói, chị đều rất ân cần, chu đáo, nhẫn nhịn. Đặc biệt, khi bị Hộ đánh đập, hắt hủi trong những cơn say rượu, chị vẫn không từ bỏ và vẫn rất yêu chồng. Chị biết, Hộ không chỉ là một người chồng, mà còn là ân nhân cứu sống, cưu mang hai mảnh đời của mẹ con chị. Bởi vậy, chị chỉ biết chịu đựng, nhẫn nhục, cố gắng hiểu và thương chồng nhiều hơn.

Loading...

Kết thúc câu chuyện, là lời bộc bạch của Hộ đối với người vợ của mình. Khi anh biết là anh là người cần vỗ về an ủi cho Từ “ một vẻ bạc mệnh, một cái gì đau khổ và chật vật”. Vậy mà, bao lâu nay anh chỉ khiến cho đời Từ khổ hơn., “ Hắn khóc nức nở, khóc như không thể không ra tiếng khóc. Hắn ôm chặt lấy cái bàn tay bé nhỏ của Từ vào ngực mình mà khóc”. Chẳng cần sự yêu chiều, chẳng cần cao sang, Từ đã hiểu và tha thứ hết chồng chỉ bằng những hành động như vậy. Đến cuối cùng, Từ vẫ là người an ủi, che chở, bảo vệ cho gia đình bé nhỏ ấy. Từ nhận hết những khổ đau về phía mình khi thốt lên rằng “ Không… anh chỉ là một người khổ sở… Chính vì em mà anh khổ”. Những lời chua xót ấy như những lời an ủi, động viên cho Hộ, thế nhưng điều đó càng chứng tỏ Từ là một người phụ nữ luôn sống hết lòng vì con.

Những lời ru à ơi của Từ dành cho đứa con thơ trong hàng nước mắt làm hình ảnh của người phụ nữ ấy ám ảnh tâm trí độc giả. Khi mà cuộc sống vẫn tiếp diễn, bắc nam bị phân cách, thì cảnh khổ cảnh nghèo vẫn còn bửa vây lấy họ. Tiếng ru ấy là tiếng khóc thương cho cuộc đời của vợ chồng Từ , của đứa con bé bỏng ấy, và của biết bao nhiêu người dân khác nữa.

Bằng tâm hồn lương thiện và ngòi bút sắc sảo, Nam cao đã vẽ nên nhân vật chị Từ với những nét đẹp kết tinh của người phụ nữ Việt nam qua bao đời. Biết bao tấm thân của người phụ nữ bạc mệnh, chịu nhiều cửa ải khổ đau trong xã hội cũ, thế nhưng họ vẫn luôn chịu đựng, nhường nhịn vì chồng vì con hết lòng. Thật đáng quý mà cũng thật đáng thương biết bao.

>> Xem thêm: Phân Tích Nhân Vật Từ Trong Truyện Ngắn Đời Thừa | Nam Cao (Bài 2)​

Please follow and like us:

Comments

comments

Loading...

Check Also

Soạn bài Tiếng hát con tàu của Chế Lan Viên

Em hãy soạn bài thơ “ Tiếng hát con tàu” của nhà thơ Chế Lan …

Trả lời

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *