Home / VĂN MẪU THPT / Phân Tích Khổ 6 Bài Thơ Việt Bắc Của Tác Giả Tố Hữu

Phân Tích Khổ 6 Bài Thơ Việt Bắc Của Tác Giả Tố Hữu

Đề bài: Phân tích Việt Bắc trong khổ thơ thứ 6 của tác giả Tố Hữu

BÀI LÀM

Khổ thứ 6 trong bài thơ Việt Bắc có thể nói là đoạn thơ hay và có giá trị nhất trong bài. Với giọng thơ ngọt ngào tràn đầy tình cảm của tác giả với khung cảnh thiên nhiên và con người nơi đây, Tố Hữu đã vẽ nên một thiên trường tình ca đầy ấn tượng về tình cảm giữa người lính cách mạng và người dân vùng tây Bắc.

>> Xem thêm: Phân tích khổ thơ đầu bài thơ việt bắc

>> Xem thêm: Phân tích bài Việt Bắc Qua Khổ 3 Của Tác Giả Tố Hữu

Đoạn thơ gồm năm cặp câu thơ lục bát, trước hết nhắc lại những cảnh tươi đẹp, gắn bó nhất giữa con người với con người với nhau. Mở đầu đoạn sáu, nhà thơ viết:

“ Ta về mình có nhớ ta

Ta về ta nhớ những hoa cùng người”

Ta với mình tuy hai mà một, chúng ta đều chung một lòng hướng về nhau, hướng về đất nước. Vì đất nước mà ta phải ra đi để lại lòng thương nhớ cho mình ở lại. ở đây, kết cấu câu thơ được viết theo đuổi đối đáp càng thể hiện tấm chân tình của người ở lại. “ hoa “ và “ Người” là những kỉ niệm đẹp đẽ nhất mà ta có ở vùng đất Việt bắc yêu thương. Chẳng biết mình có hiểu hết nỗi lòng của ta, chứ trong trái tim của ta, của những người lính cán bộ khi phải quay trở lại thủ đô Hà Nội vẫ luôn nhớ đến những người dân nồng hậu Việt bắc.

Bốn câu thơ tiếp theo, tác giả tiếp tục dẫn dắt người đọc chìm vào trong bức tranh thiên nhiên Việt Bắc đẹp đẽ và nên thơ:

“    Rừng xanh hoa chuối đỏ tươi

Đèo cao nắng ánh dao gài thắt lưng

     Ngày xuân mơ nở trắng rừng

Nhớ người đan nón chuốt từng sợi giang”

phan tich viet bac

Mùa đông trong tâm tưởng của Tố Hữu tại việt bắc luôn đẹp và tràn đầy sức sống. Màu xanh hoa chuối càng tôn lên vẻ đẹp “ lộng lẫy” của sắc đỏ nổi bật. Nhà thơ đã khéo léo dùng sự tương phản của màu sắc để là bừng lên bức tranh của núi rừng. Đâu đó ánh sáng lấp lánh được hắt lên từ con dao người đi rừng của các đồng bào miền núi. Thiên nhiên có đẹp còn nhờ vào sự góp mặt của những con người lao động luôn hăng say làm việc miệt mài để cống hiến cho đất nước, giúp đỡ các anh lính cách mạng chiến đấu.

Đông đi rồi xuân lại về mang theo hương hoa trắng muốt của những đặng mơ rừng. Có biết bao người đã phải đắm say ngất ngây với vẻ đẹp tinh khiết của hoa mơ hoa đào chốn vùng cao. Động từ “ nở” nằm ở giữa câu thơ càng làm cho bức tranh xuân trở nên tràn đầy sinh lực. Giua mưa bom khói đạn, giữa những cuộc chiến đấu khốc liệt cũng chẳng thể phá tàn được sự sống của thiên nhiên quanh đây. Hơn thế nữa, hành động chuốt từng sợi giang là biểu hiện của sự cần mẫ, khéo léo của người dân tây Bắc. Chỉ cần nhìn thấy từng sợi giang ấy, là ta đã cảm nhận được sự hiện diện của mình ở ngơi đây. Tình cảm này chẳng bao giờ có thể chia lìa.

 Và rồi, khoảnh khắc của thời gian đã trôi qua rất mau trong khi con người vẫn phải luôn tiếp tục cuộc sống của họ:

Loading...

“  Ve kêu rừng phách đổ vàng

Nhớ cô em gái hái măng một mình”

Âm thanh vang lên giữa núi rừng bạt ngạt, cái độc đáo ở đây là tác giả còn gọi được cả mùa hè trong thơ của mình qua chi tiết tiếng ve kêu. Một chú ve bé nhỏ mà lại biết gọi cả một “ rừng phách đổ vàng”. Tiếng ve của mùa hạ đã về, nhưng lúc này đã là cuối hạ. Lá cây đã bắt đầu nhuộm vàng của mùa thu sắp tới, cả một rừng phách sắp sửa thay màu lá mới, ánh vàng càng trở nên lấp lánh dưới ánh mặt trời. Cảnh thiên nhiên đep tuyệt vời càng khiến lòng người say đắm nhớ thương. Thông qua đó càng thể hiện nỗi gắn bó quen thuộc của những người lính, khi trải qua biết bao mùa xuân ha thu đông là những tháng ngày gắn bó cùng đồng bào Việt bắc. Càng lãng mạn hơn, trong khu rừng bạt ngạt ấy bỗng còn xuất hiện hình dáng của một sơn nữ “ hái măng một mình”.  Hình ảnh cô gái ấy khơi gợi cho lòng người ra đi một nỗi nhớ ngot ngào sâu lắng, tuy “ một mình” nhưng không hề có cảm giác cô đơn, hắt hiu bởi bên cạnh đó còn có thiên nhiên, cây cỏ nơi đây làm bạn chốn rừng xanh.

Kết thúc khổ Sáu, Tố Hữu dùng đôi lời của mình để kể về mùa thu nơi đây:

“  Rừng thu trăng rọi hòa bình

Nhớ ai tiếng hát ân tình thủy chung”

 Thu đã về trên mảnh đất Việt bắc mang theo không khí dịu êm, thanh bình. Đó phải chăng cũng là ước mong được đắm chìm mãi trong hòa bình của nhân dân Việt nam. Đó là ánh trăng của tự do, của chốn bình yên. Vang vọng giữa khung cảnh ấy là tiếng hát của những cô gái vùng cao, đã vang vọng khắc sâu vào tấm lòng của biết bao người lính trẻ.

 Thật không ngoa khi nói đây là khổ thơ tuyệt vời nhất trong bài thơ Tây bắc. Cảnh và lòng người được Tố Hữu sắp đặt hòa hợp nhau đến kì lạ. Với giọng thơ tâm tình ngọt ngào của “ mình” với “ ta” đã thổi hồn vào bức tranh phong tình lãng mạn giữa núi rừng Tây Bắc.

>> Xem thêm: Bình giảng đoạn đầu bài thơ Việt Bắc

>> Xem thêm: Bình giảng về tám câu đầu của bài thơ Việt Bắc

>> Xem thêm: Bình giảng tám câu thơ đầu bài thơ Việt Bắc phần tiếp theo

>> Xem thêm: Những nét chính của trích đoạn Việt Bắc trong sách giáo khoa

 

Please follow and like us:

Comments

comments

Loading...

Check Also

Soạn bài Tiếng hát con tàu của Chế Lan Viên

Em hãy soạn bài thơ “ Tiếng hát con tàu” của nhà thơ Chế Lan …

Trả lời

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *