Home / VĂN MẪU THPT / Phân Tích Cảnh Cho Chữ Trong Chữ Người Tử Tù

Phân Tích Cảnh Cho Chữ Trong Chữ Người Tử Tù

Đề Bài: Phân Tích Cảnh Cho Chữ Trong Chữ Người Tử Tù

BÀI LÀM

Qua tác phẩm “Chữ người tử tù” tác giả Nguyễn Tuân đã dựng nên hình tượng nhân vật Huấn Cao với cốt cách thanh cao, tài năng xuất chung và một tâm hồn cao đẹp. Nhân vật ấy là hình bóng của nhà thơ Cao Bá Quát – môt lãnh tụ nông dân đã đứng lên chống lại triều Nguyễn năm 1854. Và có lẽ cảnh Huấn Cao cho viên quản ngục chữ  trong ngục tối đã trở thành một cảnh quay đắt gía và để lại cho bạn đọc nhiều điều suy ngẫm.

>> Xem thêm: Tóm tắt sự nghiệp văn học của nhà văn Nguyễn Tuân

>> Xem thêm: Tóm tắt sự nghiệp sáng tác của Nguyễn Tuân

Khung cảnh của buổi cho chữ không diễn ra tại nhà một thầy nhỏ với nghiêng mực, sách bút mà lại được diễn ra trong buồng giam chật hẹp, u tối , bẩn thỉu . Cho chữu là một việc làm thanh cao nhưng lại được diễn ra ở cái nơi đầy máu và tội ác phải chăng tác giả đã cố tình đặt cảnh cho chữ ấy vào một không gian đặc biệt và chính không gian ấy đã làm toát lên nhân cách thanh cao, trong sạch của nhà nho Huấn Cao.

Đêm hôm ấy “ trong một không khí khói tỏa nhà đám cháy nhà , ánh sáng đỏ rực của một bó đuốc tẩm dầu rọi lên ba cái đầu người đang chăm chú trên một tấm lụa bạch còn nguyên vẹn lần hồ. Khói bốc tỏa cay mắt..” người tử tù “ cổ đeo gông, chân vướng xiềng, đang đậm tô nét chữ trên tấm lụa trắng tinh căng trên mảnh ván” còn viên quản ngục “lại vội khúm núm cất những đồng tiền kẽm đánh dấu ô chữ đặt trên phiến lụa óng” và thầy thơ lại gầy gò “thì run run bưng chậu mực . Thay bút con đề xong lạc khoản..”.

Cảnh tượng thiêng liêng ấy diễn ra trong không gian yên tĩnh, chỉ thi thoảng văng vẳng lại tiếng mõ trên chòi canh. Không gian ấy không  chỉ là sự đối lập giữa sáng và tối mà nó đã vạch trần ranh giới giữa ánh sáng của lương tri với bóng tối của tội ác. Ánh sáng của tấm lòng lương thiện, của một vĩ nhân có nhân cách thanh cao đã dần dần đẩy lùi bóng tối – hiện thân của sự tàn bạo và độc ác đang ngự trị trong chính những buồng giam ngục tù này. Ánh sáng ấy dường như đã khai sáng , đã soi rọi cho những kẻ lầm đường lạc bước kia trở về với cuộc sống mang tên “người lương thiện”.

Liệu rằng giữa một nơi nhơ bẩn ấy lại có thể xảy ra một cảnh tượng “xưa nay hiếm” đến như vậy không? Cảnh tượng ấy xoay quanh hai nhân vật là Huấn Cao và viên quản ngục. Huấn Cao là một tử tù bị khép vào tội chết và ông đang chờ ngày ra pháp trường. Người tử tù ấy có tài năng xuất chúng đặc biệt là viết chữ rất đẹp “ chữ đẹp lắm, vuông lắm”. Còn viên quản ngục kia là kẻ có quyền , nhưng rất mê vẻ đẹp của những nét chữ thanh cao của Huấn Cao và hắn đêm ngày ao ước được sỏ hữu những nét chữ ấy.

Nếu chỉ xét trên phương diện tại ngục tù tối tăm kia thì Huấn Cao và viên quản ngục là hai người đứng đầu hai chiến tuyến. Một người đại diện cho sự lương thiện, cho nhân cách thanh cao và tài năng xuất chúng còn kẻ kia là hiện thân của tội ác, của bạo hành nhưng xét về phương diện nghệ thuật thì họ là tri kỉ của nhau, họ đều yêu và say mê cái đẹp. Bằng những  ngôn từ  đặc sắc và tài năng xây dựng tình huống độc đáo tác giả Nguyễn tuân đã dựng nên một tình huống oái oăm, đầy kịch tính làm nổi bật tính cách mỗi nhân vật.

Chính vì hiểu được sở thích cao quí , lòng yêu nghệ thuật, yêu cái đẹp của viên quản ngục kia mà Huấn Cao mới quyết định cho hắn chữ, bởi lẽ ông nghĩ dù tàn ác đến đâu thì sâu thẳm trong tâm hồn hắn vẫn còn một chút lương tri của con người , hắn vẫn còn biết yêu cái gọi là “nghệ thuật chân chính”. Các cụ xưa có câu “nét chữ nết người”. Chữ đẹp chứng tỏ được viết từ ngườ có tâm , có nhân cách và ông cũng hi vọng rằng nét chữ ấy như những nét chữ khai sáng cho kẻ u tối kia tìm được đường về với lương thiện.

chu nguoi tu tu

Dường như tấm lụa trắng tinh kia cùng với những nét chữ còn thơm mùi mực cùng với tấm lòng lương thiện của tên ngục tù Huấn Cao đãdđánh đổ nhà tù tàn bạo , đen tối kia. Trong đó không còn ai gọi là tội phạm, là tử tù và cũng chẳng còn tồn tại những tên quản ngục và thơ lại mà nơi ấy đã trở thành trốn hò hẹn tâm giao giữa người nghệ sĩ đang trao chọn tâm hồn để cống hiến cho đời những nét chữ bay bổng với những kẻ được gọi là “sùng cái đẹp”. Họ đã thăng hoa cùng nhau, say đắm trong cái đẹp dưới ánh sáng đỏ rực của bó đuốc thiêng liêng, họ đang cháy cùng nhau bằng ngọn lửa đam mê nghệ thuật.

Dẫu mai này người tử tù mang tên Huấn Cao kia có phải lìa xa cõi đời về miền cực lạc thì phẩm chất tài hoa, khí phách và nhân cách cao đẹp của ông sẽ còn trường tồn mãi mãi. Tấm lụa trắng tinh với những nét bút tinh tế còn thơm mùi mực kia sẽ là bức di huấn về đạo lí và nhân cách của Huấn Cai trao tặng cho viên quản ngục . Cảnh cho chữ ấy đã chắp cánh cho ngòi bút của tác giả Nguyễn Tuân dựng nên một bức tượng đài nghiêm trang về một con người rất tài hoa và tràn đầy khí phách anh hùng.

Dưới ánh sáng của lương tri tên quản ngục đã “vái tên tù một vái” và nói một câu khiến không chỉ hắn mà tất cả đều phải lặng đi vì xúc động sau khi nghe Huấn Cao khuyên nhủ ““Hãy bỏ cái nghề nhơ bẩn này đi về quê mà ở giữ cho thiên lương lành vững” và  hắn đã nói “kẻ mê muội này xin bái lĩnh”.Cái cúi đầu mà viên quản ngục dành cho Huấn Cao chính là cái cúi đầu trước nhân cách thanh cao và tâm hồn lương thiện.

Cảnh tượng cho chữ trong truyện ngắn không chỉ thức tỉnh những con người lầm lỡ trở về với lương thiện mà nó còn mang đến một ý nghĩa nhân sinh sâu sắc về tình đời, tình người, và lòng đam mê cái đẹp. Cánh cửa làm người lương thiện luôn rộng mở với những ai biết quay đầu lại với sai trái và quyết tâm làm lại từ đầu.

>> Xem thêm: Nêu bố cục và tóm tắt tác phẩm “Chữ người tử tù” của nhà văn Nguyễn Tuân

Please follow and like us:

Check Also

khan thuong nho ai

Phân Tích Bài Ca Dao Khăn Thương Nhớ Ai

Đề Bài: Phân Tích Bài Ca Dao Khăn Thương Nhớ Ai BÀI LÀM Tình yêu luôn …

Trả lời

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *