Home / VĂN MẪU THPT / Phân Tích Bức Tranh Thiên Nhiên Trong Bài Đây Thôn Vĩ Dạ Của Hàn Mặc Tử

Phân Tích Bức Tranh Thiên Nhiên Trong Bài Đây Thôn Vĩ Dạ Của Hàn Mặc Tử

Đề Bài: Phân Tích Bức Tranh Thiên Nhiên Trong Bài Đây Thôn Vĩ Dạ Của Tác Giả Hàn Mặc Tử

BÀI LÀM

Là một trong những nhà thơ tài hoa nhưng bạc mệnh nổi tiếng cho nền văn học Việt nam, Hàn Mặc Tử đã lấy biết bao nguồn cảm hứng từ cuộc sống, nỗi buồn cuộc đời ông để sáng tác thơ. Bài thơ “ Đây thôn Vĩ Dạ” được sáng tác vào những năm cuối đời của mình, bằng tất cả niềm yêu thương quê hương xen lẫn cùng sự tiếc nuối với cô gái người thương. Tác giả đã vẽ nên một bức tranh về thôn Vĩ thật đẹp và mộng mơ biết bao.

Nhà thi sỹ đã mở đầu bài thơ bằng một câu hỏi của người con gái :

“Sao anh không về chơi thôn vĩ”

Câu hỏi có chút trách móc, trách bởi đã bao ngày không thấy người ghé thăm để cho ai đó phải ngóng trông đợi chờ. Sâu xa hơn trong câu hỏi ấy còn là một lời mời về chơi thôn Vĩ với biết bao cảnh vật nên thơ, làm say đắm lòng người:

“Nhìn nắng hàng cau, nắng mới lên

Vườn ai mướt quá xanh như ngọc

Lá trúc che ngang mặt chữ điền”

Trong nắng sớm ban mai, hàng cau xanh vút thẳng tắp càng đươc tô điểm trong làn nắng sáng sớm. Thiên nhiên bỗng trở nên sinh động,tràn đầy sức sống đến lạ kì. Trong không khí trong lành, mát mẻ ấy, khu vườn “ mướt xanh” càng trở nên nổi bật, mượt mà đến say đắm. Chẳng giống như màu xanh của bầu trời, hay xanh lấp lánh của dòng sông trong thơ của bao thi nhân, màu xanh của Hàn mặc Tử là màu xanh  ngọc- một màu xanh rất đáng giá được tạo nên không chỉ bởi nắng sớm mai, mà còn có thể do những giọt sương sáng sớm làm ướt đẫm từng ngọn cây, khiến cho màu xanh ấy càng trở nên trong trẻo, rạng ngời. Trong không gian ấy, còn có “ lá trúc” góp phần vào khung cảnh xanh mướt, rạng ngời ấy, con người hiện lên khiến cho bức tranh càng có sức sống hơn. Một khuôn mặt vuông vức, đầy đặn được che khuất bởi những lá trúc kia, gợi nên có sự ngăn cách giữa việc gặp gỡ người với người nơi đây.

Người xưa thường nói “ tức cảnh sinh tình”, trong không gian mộng mơ ấy, thanh bình ấy khiến cho tâm hồn với bao bộn bề suy nghĩ của tác giả chẳng thể nào giấu kín.

“Gió theo lối gió, mây đường mây”

Thông thường “ gió- mây” là một cặp đôi khăng khít, gió theo chiều nào thì sẽ đẩy đưa mây trôi theo hướng đó. Vậy nhưng, gió mây trong thôn Vĩ Dạ lại phải tách rời, chia ly. Sự chia xa ấy cũng khiến dòng nước, cảnh thuyền trở nên buồn bã:

day thon vi da

“Dòng nước buồn thiu, hoa bắp lay

Thuyền ai đậu bến sông trăng đó

Có chở trăng về kịp tối nay”

Loading...

Nỗi buồn của nhà thơ đã chạm tới cả những vật tưởng vô chi vô giác ấy, dòng sông lúc lập lờ trôi lúc vỗ về sóng nhỏ giờ đây nằm lặng yên, “ buồn thiu” như con người vậy, trong không gian bộn bề con người cảnh vật như bất động , chỉ còn lại những bông hoa bắp khẽ lay động trong làn gió, như muốn khích lệ một chút tinh thần của dòng sông. Cảnh vật trên mặt đất là thế, Nhà thơ hướng con mắt xa lên bầu trời cao, bến sông trăng tối nay liệu thuyền có kịp chờ trăng hay không. Liệu rằng đôi ta có đủ chút thời gian để gặp gỡ, tâm tình với nhau vài câu chuyện cuối. Đôi câu thơ ngập tràn tâm tưởng tiếc nuối của nahf thơ đối với cuộc đời.

Nỗi  buồn ấy cứ thế gặm nhấm trong tâm cam, khiến cho nhà thơ muốn bấu víu mà không được bởi chẳng thể nhận ra đâu là thật đâu là hư vô:

“Ở đây sương khói mờ nhân ảnh

Có biết tình ai có đậm đà?”

Bóng hình cô gái- người tình trong mộng của tác giả giờ đây mới được nhắc đến, nhưng lại chỉ là “ nhân ảnh”. Hình ảnh của cô gái ấy đã dần mờ đi trong tâm trí tác giả nhưng vẫn chẳng thể nào dứt bỏ khỏi suy nghĩ. Sương khói ngoài đời thực hay đó là những biến cố, thăng trầm của một kiếp người. Biết rằng tình ta luôn thắm nồng, là sự chân thật nhưng chẳng rõ được đối phương còn nhớ hay đã quên. Một câu hỏi tu từ được viết nên một lần nữa, như những lời được thoát ra từ chính trong lòng tác giả. Một tình duyên dang dở, một kiếp người còn bao điều chưa thể thực hiện, thật là xót thương đáng tiếc xiết bao.

Bài thơ đã rất thành công lồng ghép vẻ đẹp bức tràn đầy sức sống, chất thơ trong bức tranh thiên nhiên của thôn Vĩ Dạ cùng tâm trạng buồn thương của nhà thơ trước cuộc đời.  Với nỗi sầu đa cảm, sâu sắc bài thơ dường như càng thấm thía, sâu đậm hơn trong tâm trí của người yêu thơ.

>> Xem thêm: Phân Tích Khổ Thơ Đầu Trong Bài Đây Thôn Vĩ Dạ

Phân Tích Bức Tranh Thiên Nhiên Trong Bài Đây Thôn Vĩ Dạ Của Hàn Mặc Tử
Rate this post
Please follow and like us:

Comments

comments

Loading...

Check Also

soan bai tieng hat con tau

Soạn Bài Tiếng Hát Con Tàu Lớp 12 Của Chế Lan Viên

Đề bài: Soạn Bài Tiếng Hát Con Tàu Lớp 12 Của Chế Lan Viên Bài Làm …

Trả lời

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *