Home / TÓM TẮT TÁC PHẨM / Nêu bố cục và tóm tắt tác phẩm “Chữ người tử tù” của nhà văn Nguyễn Tuân.

Nêu bố cục và tóm tắt tác phẩm “Chữ người tử tù” của nhà văn Nguyễn Tuân.

( Kenhvanhoc.net) – Anh chị hãy nêu bố cục và tóm tắt tác phẩm “Chữ người tử tù” của nhà văn Nguyễn Tuân

Đề bài: Nêu bố cục và tóm tắt tác phẩm “Chữ người tử tù” của nhà văn Nguyễn Tuân.

Bài làm:

Tác phẩm truyện ngắn “Chữ người tử từ” nằm trong tập truyện “Vang bóng một thời” của nhà văn Nguyên Tuân sáng tác vào năm 1940. Qua bút pháp miêu tả tượng hình sống động, truyện đã xây dựng thành công rõ nét hai tuyến nhân vật chính diện và phản diện, nhưng ẩn chứa trong đó là một mối quan hệ rất đặc biệt để lại nhiều bài học sâu sắc cho người đọc.

Truyện ngắn “Chữ người tử tù” có bố cục ba phần:

Phần 1: Mở đầu cho đến “Xem sao rồi sẽ liệu”: Khắc hoạ tâm trạng của viên quản ngục vừa háo hức khi nghe tin đoàn tử tù sau người có Huấn Cao một người tài viết chữ đẹp, văn võ song toàn mà Viên quản ngục rất nể trọng, vừa lo sợ thầy thơ tố giác với cấp trên

Phần 2: Đoạn tiếp theo cho đến “Thiếu chút nữa ta phụ mất một tấm long tots ở trong thiên hạ”: Diễn tả thái độ và tâm trạng của Huấn Cao đối với viên quản ngục. Và miêu tả cảnh Viên quản ngục và thầy thơ đi xin chữ Huấn Cao

Phần 3: Đoạn còn lại: Cảnh Huấn Cao cho quản ngục chữ và những lời khuyên bảo của ông.

Tóm tắt tác phẩm:

Chữ người tử tù là truyện ngắn kể về nhân vật Huần Cao – Ông là một nhà nho tài hoa văn võ song toàn, nổi tiếng với tài viét chữ đẹp. Huấn Cao cầm đầu của cuộc khởi nghĩa chống lại triều đình nên bị xử tử hình.

Trước khi bị chịu án chém, Ông bị đưa đến giam tại một nhà tù. Tại ngục này có viên quan ngục và thầy thơ vô cùng yêu quý và ngưỡng mộ cái đẹp, rất phục tài viết chữ đẹp của Huấn Cao. Khi trát gửi đến cho nhà ngục, biết được trong danh sách sáu tử tù có Huấn Cao, viên quan ngục đã cử thầy thơ đi quét dọn sạch sẽ phòng giam nơi ông và các ngục tù ở. Trong thời gian Huấn Cao ở trong ngục, hai người này biệt đãi rất tốt, hầu hạ ông như kẻ dưới nhưng ông không hề đoái hoài tới.

Khi viên quan ngục biết được tin ngày xử tử Huấn Cao, trong lòng lo lắng vì sở nguyện muốn xin chữ Huấn Cao sợ không thực hiện được. Vì vậy, ông và thầy thơ quyết hoàn thành tâm nguyện. Ban đầu, Huấn Cao tỏ ý khinh miệt họ nhưng trước thái độ chân thành và tình yêu sâu sắc cái đẹp, Huấn Cao rất cảm mến, khâm phục tấm lòng đó nên quyết định cho chữ vào chính cái đêm cuối trước khi bị xử chém.

Một chuyện thật sự trước đây chưa hề diễn tại nhà lao tỉnh Sơn đó là cảnh ba người chụm đầu.  Một người là tử tù, người đầy xiềng xích sắp bị xử chém nhưng đang phóng bút, vẽ ra từng nét chữ đẹp đẽ như rồng bay phượng múa trên tấm lụa trắng, và bên cạnh là hai cái đầu đang dõi theo, run rẩy chờ đợi chữ của viên quản ngục và thầy thơ.

Sau khi cho chữ xong, Huấn Cao còn khuyên nhũ viên quan ngục và thầy thơ nên về quê sinh sống để giữ trọn tấm lòng thanh cao, thiên lương yêu cái đẹp này. Vì tình yêu đó không thể nào phù hợp với nơi đầy hỗn loạn rối ren, nơi cuộc sống tù ngục. Viên quản ngục cảm thấy vô cùng cảm động, kính cẩn và ông đã cúi đầu lạy tạ Huấn Cao với lòng biết ơn và sự trân trọng.

Nội dung tác phẩm thật sự được bùng cháy như ngọn đuốc sáng trong đoạn cuối của tác phẩm này.

Please follow and like us:

Trả lời

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *