Home / VĂN MẪU THCS / Phân Tích Bài Thơ Nói Với Con Của Y Phương | Văn Mẫu Lớp 9

Phân Tích Bài Thơ Nói Với Con Của Y Phương | Văn Mẫu Lớp 9

Đề bài: Anh chị hãy viết bài văn phân tích bài thơ nói với con của Y Phương trong chương trình văn học lớp 9 tập II.

BÀI LÀM

Nhà văn Y Phương được nhiều độc giả biết đến và mến mộ thông qua bài thơ “ Nói với con”. Bài thơ là những lời ca thể hiện sự cô đọng của những thứ tình cảm trân quý được ấp ủ, giữ gìn trong tình cảm gia đình, tình yêu quê hương đất nước và ngợi ca những truyền thống tốt đẹp, quý báu của dân tộc ta.

>> XEM THÊM: Kênh Văn Học

Nhà thơ Y phương tên thật là Hứ Vinh Sước, người dân tộc Tày, sinh ra và lớn lên ở tỉnh Cao Bằng. Xuất phát từ những nguồn cảm hứng cao quý giữa tình cảm con người với con người, bằng giọng điệu thiết tha, chân thành, tác giả đã mượn lời cha để tâm tình với người con dấu yêu của mình về những thứ tình cảm rất đỗi thiêng liêng ấy.

Mở đầu bài thơ, tác giả đã khắc họa nên một khung cảnh gia đình hết sức đầm ấm, an vui:

“ Chân phải bước tới cha

….

Hai bước tới tiếng cười”

Niềm hạnh phúc vô bờ bến của cha mẹ chính là được nhìn thấy các con được lớn khôn, trưởng thành.. Từ những bước đi đầu đời, con chập chững tiến từng bước đến bên cạnh cha mẹ đều khiến mẹ cha hạnh phúc biết nhường nào. Khắp căn nhà luôn rộn ràng tiếng cười nói, bi bô của trẻ nhỏ cùng niềm vui hạnh phúc luôn lan tỏa. Trong câu thơ của Y Phương, ta còn thấy được niềm tự hào của cha mẹ khi nhìn thấy đứa con bé bỏng của mình đang từng bước trưởng thành hơn.

Tình cảm gia đình là trân quý, thế nhưng các con lớn lên còn được sự bao bọc, yêu thương của quê hương xóm làng:

“ Người đồng mình yêu lắm con ơi!”

Tác giả luôn tự hào với những người dân xóm làng cùng được sinh ra và lớn lên tại mảnh đất quê hương. Người dân quê hương tôi luôn là là những con người yêu lao động, hăng say làm việc.. Một cách nói hết sức mộc mạc của của những đồng bào dân tôc miền núi. Cuộc sống của “ đồng mình” được nhà thơ vẽ nên hết sức tươi mới, giản dị:

“ Đan lờ cài nan hoa

Vách nhà ken câu hát”

Dưới bàn tay của những con người lao động thuần túy, tay ta đan lờ để bắt cá, vách nhà không chỉ được tạo nên bằng những mảnh tre, lát gỗ mà còn được thấm nhuần những câu hát. Tác giả sử dụng những động từ “ đan/ cài/ ken” càng tô đậm nên tinh thần hăng say lao động, cần cù của lớp người lao động. Xuyên suốt trên những cánh đồng, con đường làng đều có dáng dấp của những người anh em, làng xóm. Một cuộc sống chân chất, mộc mạc, không có khói bụi đường phố, một tay ta làm nên tất cả khi có  rừng tô điểm màu hoa, còn trên những con đường đất đỏ đã soi đường dẫn lối cho ta những “ tấm lòng” nhân hậu, bao la.

bai tho noi voi con

Để cho con cái có được một cuộc sống an nhiên, bình yên, cha mẹ luôn biết ơn tới công bao dưỡng của đất mẹ quê hương:

Loading...

“ cha mẹ mãi nhớ về ngày cưới

Ngày đầu tiên đẹp nhất trên đời”

Nhờ có quê hương đã se duyên cho cha mẹ được gặp nhau, cùng nhau gây dựng một gia đình hạnh phúc để nơi đó có mẹ, có cha và có báu vật của cha mẹ chính là con.

Cha mãi luôn tự hào về người đồng mình vì tuy cuộc sống vất vả , khó khăn nhưng vẫn luôn bền bỉ vượt qua những gian khổ. Bởi vậy, là một người anh em, một người con của quê hương, cha vẫn luôn cùng mong muốn con sau này lớn lên,, vẫn luôn biết nhớ về quê hương, biết góp sức để xây dựng cho quê hương giàu mạnh hơn:

“ Dẫu làm sao thì cha vẫn muốn

….

Không lo cực nhọc”

Tuy cuộc sống có phải sống trên đá cao thung sâu thì con cũng đừng quản ngại bởi có biết bao người đồng mình, trải qua rất nhiều thế hệ vẫn đương sống tốt. Cha còn muốn dậy con về cách sống nghĩa tình, thủy chung  , không chê quê hương nghèo, quê hương khó mà vứt bỏ, ruồng rẫy quê hương con nhé.

Người cha nhấn mạnh những truyền thống của người đồng mình:

“ Người đồng mình thô sơ da thịt

Còn quê hương thì là phong tục”

Người quê mình quanh năm sinh sống ở vùng núi cao đón gió, đầu đội trời chân đạp đất, cuộc sống thiếu thốn từ miếng cơm đến quần áo. Vậy nên cái nắng cái gió vùng núi đã tôi luyện nên những thân hình cường tráng cho người đồng mình. Nhờ có vậy, tuy ta có thể bé nhỏ về cơ thể bề ngoài, nhưng ý chí nghị lực thì lại vô cùng kiên cường, bất khuất. Ta tự “ đục đá kê cao quê hương”, ta tự cùng nhau góp sức xây dựng cho quê hương bền đẹp mà vẫn luôn tôn vinh, giữ vững những phong tục tập quán tốt đẹp của quê hương.

Qua những câu thơ cuối bài, tác giả Y Phương càng muốn truyền hết sức mạnh, tinh thần của quê hương cho đứa con thân yêu của mình. Mong cho con sau này lớn lên, vừa biết tự hào yêu thương quê hương , lại càng biết tôi luyện, trau dồi phẩm cách, trí tuệ để trở thành con người có ích cho quê hương. Đó là tâm nguyện, cũng là những lời thơ , lời dạy tâm huyết cả đời mà cha mẹ muốn gửi gắm đến con.

Please follow and like us:
Loading...

Check Also

Phân Tích Truyện Ngắn Lặng Lẽ SaPa Của Nguyễn Thành Long

Đề bài: Phân Tích Truyện Ngắn Lặng Lẽ SaPa Của Nguyễn Thành Long Bài làm:​ Nguyễn Thành …

Trả lời

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *