Home / SOẠN VĂN / Bài soạn: AI ĐÃ ĐẶT TÊN CHO DÒNG SÔNG (Hoàng Phủ Ngọc Tường)

Bài soạn: AI ĐÃ ĐẶT TÊN CHO DÒNG SÔNG (Hoàng Phủ Ngọc Tường)

AI ĐẶT TÊN CHO DÒNG SÔNG (Hoàng Phủ Ngọc Tường)

  1. Tìm hiểu chung
  2. Tác giả
  • Hoàng Phủ Ngọc Tường là một trí thức yêu nước, trưởng thành trong thời kì chống Mĩ
  • Ông là cây bút uyên bác, tài hoa, chuyên viết bút kí về cảnh sắc, con người Việt Nam, nhất là xứ Huế.
  • Phong cách nghệ thuật đặc sắc ở sự kết hợp giữa trí tuệ và tính trữ tình, giữa nghị luận sắc bén và suy tư đa chiều được tổng hợp từ vốn kiến thức phong phú về nhiều mặt,  lối hành văn hướng nội, súc tích , mê đắm và tài hoa.
  • Năm 2007 được tặng Giair thưởng Nhà nước về văn học nghệ thuật.
  1. Tác phẩm
  1. Hoàn cảnh sáng tác
  • Tác phẩm được viết tại huế vaof 4-1981 in trong tập bút kí cùng tên
  • Bút kí có ba phần, đọa trích thuộc phần thứ nhất
  1. Tìm hiểu văn bản
  1.  Vẻ đẹp của sông Hương

  

  1. Sông Hương trong vẻ đẹp của thiên nhiên
  • Sông Hương ở thượng nguồn
  • Tác giả dung nhiều động từ , tính từ kết hợp so sánh, nhịp điệu dòn dập phù hợp miêu rả vẻ đẹp vừa mạnh vừa trữ tình của dòng sông nơi thượng nguồn.
  • Biện pháp so sánh, liên tưởng, nhân hóa…Sông hương thượng lưu toát lên vẻ đẹp của một sức sống mãnh liệt, hoang dại.

b.   Sông hương ở ngoại vi thành phố Huế


–    Dưới ngòi bút của HPNT sông Hương như một cô gái đẹp nằm mơ màng giữa cánh đồng Châu Hóa đầy hoa dại, nàng ngủ mơ màng mong người tình đến đánh thức
•    Với kiến thức địa lý tác giả đã miêu tả tỉ mỉ về sông Hương chuyển dòng một cách liên tục uốn mình với những đường cong thật mềm mại
•    Sông nước sông Hương thay đổi theo ngày: sớm xanh trưa vàng chiều tím
•    Hình dáng như tấm lụa mềm mại trên cơ thể người thiếu nữ

c.    Sông Hương chảy vào thành phố Huế

–    Sông Hương như một điệu slow tình cảm của Huế
–    Lưu tốc của con sông khác hẳn với dòng sông khác. Phải chăng vì quá yêu thành phố của mình, con sông Hương muốn nhìn ngắm thành phố của mình lâu hơn trước khi rời xa nó. Đó là tình cảm của dòng sông hương với Huế hay chính la tình cảm đăc biệt mà HPNT dành cho sông Hương và xứ huế
–    Sông Hương như người tài nữ đánh đàn trong đêm khuya. Viết về sông Hương giữa lòng thành phố Huế tác giả không quên những nét đẹp văn hóa gắn liền với dòng sông thơ mộng. ở góc độ âm nhạc tác giả gọi sông Hương là người tài nữ đánh đàn
–    Sông Hương được ví như người tình dịu dàng và thủy chung

  • Quả là tài tình trong sử dụng ngôn từ sâu sắc trong suy nghĩ và tinh tế trong cảm nhận nhà văn đem đến cho ta những hiểu biết phong phú và mới lạ về sông hương.

2.  Dòng sông của lịch sử, thơ ca, cuộc đời
–    Lịch sử: sông Hương mang vẻ đẹp của một bản hùng ca ghi dấu bao chiến công oanh liệt của dân tộc
–    Cuộc đời: sông Hương mang vẻ đẹp dịu dàng, giản dị của một cô gái
–    Thi ca: trở thành nguồn cảm hứng bất tận cho các nhà thơ nhà văn

III. Tổng kết

  • Sông Hương như công trình tuyệt vời của tạo hóa, một vẻ đẹp rất thơ, khơi nguồn cho cảm  hứng thơ ca và gắn liền với nền âm nhạc cổ điển của Huế, tạo nên bề dày lịch sử, văn hóa Huế.
  • Nhờ ngòi bút tài hoa của Hoàng Phủ Ngọc Tường , sông Hương trở thành dòng sông bất tử , chảy mãi trong trí nhớ vaf tình cảm người đọc.

 

Please follow and like us:

Check Also

Bài soạn: THUỐC (Lỗ Tấn)

Bài soạn: THUỐC (Lỗ Tấn) Tác giả Lỗ Tấn(1881-1936) tên khai sinh là Chu Thụ …

Trả lời

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *